Fan Kpop



ngày xưa hai nước giao tranh, không thể trách lãnh thổ nước này trù phú quá (hoặc có ưu điểm) khiến nước kia nảy lòng tham nên đánh chiếm. trách là trách lòng tham con người vô đáy, dã tâm con người quá lớn kìa. ngày nay cũng vậy, bất kỳ cuộc chiến nào cũng thế, bao gồm cả việc fan chen lấn, xô xát nhau đến bất tỉnh vì thần tượng. sao có thể trách thần tượng quá hấp dẫn khiến fan si mê? trách là trách thành phần fan quá tham lam, ích kỷ kìa. ngày xưa, không phải ai ra trận cũng đều do bản thân họ muốn thế, thích thế. ngày nay cũng không khác gì. chung quy đều có kẻ khơi màu, xô đám đông vào vòng đấu đá tranh giành hại người hại ta. cho nên tuyệt đối không thể vơ đũa cả nắm: fan Kpop.

nhưng dù thế nào đi chăng nữa, fan phần lớn chỉ là những đứa trẻ. trẻ con thích gì thì nhất quyết đòi cho được, giành cho được. chẳng phải thuở ấu thơ ta sẵn sàng cào mặt, bứt tóc đứa nhà bên để giành kẹo; cũng có khi bị nó xô ngã khỏi cây chổi trầy tay trầy chân chỉ để cướp “cây chổi (tự ta) bay” của ta hay sao? trẻ con, có thể nói là thiếu suy nghĩ, cũng có thể gọi là ngô nghê. một khi đã thích, đã yêu thì một lòng giành lấy dù chưa chắc “chiến lợi phẩm” kia hữu dụng cho mình. ví như thần tượng, liều mạng lại gần chung quy vì cái gì? đụng một cái? rờ một cái? cười một cái? hôn một cái? hay đơn giản chỉ là được anh ta liếc nhìn một cái hững hờ cũng là mục đích. sau đó ra sao, chính họ (fan) cũng chưa kịp nghĩ đến. cho nên nói tình cảm của fan cuồng điên nhưng thật ra rất trong sáng, chẳng mưu lợi gì.

còn những người làm báo, có thể tuổi của anh chị không lớn, nhưng để có thể tự tin ở trước mọi người (độc giả) phê phán người khác thì bản thân phải có cái hơn người, ít nhất là suy nghĩ trưởng thành hơn những người bị anh chị phê phán. vơ đũa cả nắm, dẫn chứng tin đồn thiếu xác thực, kết tội bừa… tóm lại chửi hùa đâu phải tác phong của một người trưởng thành có đạo đức. lấy sự nông nổi tuổi trẻ, chút ngô nghê trẻ con còn sót lại của fan mà chửi dồn chửi dập, chửi vô căn cứ, bất chấp lý lẽ chung quy chỉ để kiếm thêm vài chục/trăm ngàn lượt view, bán thêm vài trăm tờ báo. thử hỏi có khác gì anh chị đang hiếp đáp những đứa trẻ không có khả năng đấu lại miệng lưỡi truyền thông?

suy cho cùng, điều tôi muốn nói ở đây đó là: việc một thành phần fan Kpop đánh mất lí trí vì thần tượng, dẫn đến những nguy cơ cho chính họ và xã hội hoàn toàn không phải hậu quả từ việc yêu thích Kpop, thần tượng nghệ sĩ Hàn Quốc, mà xuất phát từ chính lối sống, suy nghĩ của họ. còn lối sống hay cách nghĩ của mỗi người phụ thuộc vào cả một quá trình nuôi dạy, giáo dục của gia đình, nhà trường và xã hội. đừng đánh đồng tất cả fan Kpop đều là một lũ ngu, một lũ điên vì chưa chắc bạn đã khôn, đã tỉnh hơn họ. khi một người mở miệng “cái bọn fan Kpop”, “cái lũ Hàn Quốc”… thì bản thân người ấy mới là một kẻ thiển cận chửi hùa vì xin hỏi bạn hiểu Kpop bao sâu? biết fan Kpop có nhiều? tiếp xúc với bao nhiêu người Hàn Quốc rồi mà vơ đũa cả nắm, mà lên án, chỉ trích?


HAPPY 6TH ANNIVERSARY!



♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

“I wanted to have the whole world. It seemed like pretty easy to catch. But now I have my members, staffs and fans who are even more precious than the world to me. Then don’t I already have the whole world? Really thankful and happy. I’ll give you back the love.♥”
-111106 Leeteuk


Selfishness creating human

Ích kỷ chính là Người

Tôi vốn không muốn nói thêm về fan vì biết có nói cũng không thay đổi được các bạn. Nhưng vì trót hẹn sẽ giải thích lý do tại sao tôi bảo “Một vài E.L.F Việt thật ích kỷ” nên mới có bài viết này. Dù sao những người đang đọc nó với thái độ giận dữ, tốt nhất hãy đóng lại trước khi nó khiến bạn tức điên hơn. Bởi vì tôi biết bạn nóng giận, nông nổi và… điên thật.

Chúng ta đều biết, việc nối kết với Super Junior đối với E.L.F cực kỳ ý nghĩa và không phải fan nước nào cũng có được cơ hội thể hiện tình cảm của mình với các anh. Mặc dù cơ hội mà chúng ta có hôm nay không hoàn toàn là một cơ hội. Tôi sẽ không nói thêm về chuyện này bởi nó ảnh hưởng đến uy tín của một tổ chức và liên quan đến pháp luật. Điều tôi muốn nói ở đây là thái độ của các bạn - E.L.F Việt. Không phải chỉ việc hôm nay, lần này mà còn rất, rất nhiều lần trước, việc trước nữa.

Cùng là fan, cùng chạy một quãng đường dài đến nơi quay hình, cùng chầu chực dưới nắng, cùng không được vào hội trường… tại sao có những người cam tâm tình nguyện ra về; có những người gây rối dù biết chẳng có kết quả gì ngoài việc chương trình bị hủy bỏ; và có những người lên tiếng thuyết phục những người gây rối ra về dù chính họ cũng chẳng được vào? Tôi nói, khác biệt ở đây không phải quãng đường của ai xa hơn, thời gian chờ đợi của ai lâu hơn, mà chính là trong lòng mỗi người, Super Junior quan trọng hơn hay lợi ích của chính mình quan trọng hơn.

Tôi nghe rất nhiều những lời nực cười: “Không quay thì không quay hết”, “Thà không quay luôn đi”, “Cùng là E.L.F Việt tại sao tụi nó được quay còn mình thì không”… thậm chí khi staff đề nghị các bạn gửi những tấm bảng cổ vũ vào trong để quay hình thì có người bảo “Vào trong đó là tụi nó cầm chứ đâu phải mình cầm”… xin hỏi, nếu đã cùng là E.L.F Việt thì chỉ cần các anh biết đến chúng ta là được rồi, sao cứ nhất thiết phải là chính mình xuất hiện trên màn ảnh? Có thật là các bạn đang nỗ lực vì muốn Super Junior biết đến E.L.F Việt? Hay chỉ nỗ lực vì chính bản thân các bạn? Hãy suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Có câu “Người không vì mình, trời tru đất diệt”, ích kỷ không sai, trong trường hợp này nó là ngu ngốc.

Các bạn sẽ chẳng bao giờ có được những điều tốt đẹp nếu cứ giữ tư tưởng “ăn không được, đạp đổ” đó. Vì không có “mâm” nào đủ “no bụng” tất cả, cứ “đạp đổ” đi rồi tất cả sẽ chỉ là đống tro tàn. Super Show 4, Music Bank, Hữu nghị Việt - Hàn… hãy ngừng trông đợi tất cả nếu thái độ này cứ tiếp diễn.


Strong Heart(s)


Không cần nói quá nhiều cũng đủ đem ký ức 5 năm quay trở lại. Giải thưởng đầu tiên, các anh đã khóc thế nào… cho đến hôm nay, em trân trọng mỗi lần chúng ta thắng, Teukie vẫn khóc. Cho dù em hay bỡn cợt việc này nhưng thật tâm em vô cùng trân trọng.

Nhóm nhạc dự án… trước đây mỗi khi nhắc đến cụm từ này, em thấy giận SM và thương các anh, còn giờ đây em thấy tự hào và chỉ tự hào. Vượt lên tất cả, các anh đang đứng vững đến tận hôm nay. Chặng đường chúng ta đi sắp gấp 24 lần con số 3 tháng mà họ đặt ra cho chúng ta rồi. Chúng ta đi lên bằng chính sức mình, bằng chính bản thân mỗi người trong các anh. Có câu nói “hãy sống như ngày mai ta sẽ chết”. Vậy nên khi các anh “biểu diễn như đây là lần cuối cùng”, chúng ta đã thành công. Cảm ơn các anh vì đã luôn nỗ lực! Từ lúc bắt đầu có thể mỗi người trong các anh nỗ lực vì chính bản thân mình (Cảm ơn vì luôn thành thật!) nhưng đến hôm nay trong lòng mỗi người còn ở lại nơi đây, chúng ta nỗ lực vì Super Junior - one and only. Em tin như vậy!

Những người đã ra đi, những người còn ở lại, cảm ơn vì ít nhất 1 lần trong đời đã đến với chúng tôi! Chúng tôi vẫn ở đây để người ra đi có nơi trở về, xin hãy nhớ! Super Junior giờ đây không đơn thuần là 1 nhóm nhạc, mà chúng tôi là chốn trở về, là nơi nương tựa. Khi tôi gặp khó khăn, khi tôi gục ngã, tôi đã tựa vào họ. Khi tôi lạc đường, tôi trở về tại chính nơi đây. Cảm ơn vì cho dẫu khó khăn, Super Junior vẫn tồn tại để cho dẫu khó khăn, tôi vẫn kiên cường tiến bước! Ai chưa 1 lần trải qua sẽ không hiểu ý nghĩa của cái tên Super Junior trên mỗi chặng đường đời. Ai chưa 1 lần trải qua có thể cười trên những giọt nước mắt của chúng tôi. Nhưng ai đã từng trải qua cho dẫu chỉ 1 lần, tôi tin rằng người ấy đang ở đây trong số chúng ta - những “người bảo vệ áo xanh”.

Khi các anh tính đến chuyện trở thành bố và ở bên nhau với tư cách Super Junior như bây giờ. Chúng em cũng tính đến chuyện trở thành mẹ và kể với các con mình về Super Junior, dắt chúng đến những đêm diễn của Super Junior giờ đã không còn là “junior” nữa, chỉ cho chúng thấy những người đã cùng mẹ trải qua những tháng năm tuổi trẻ và cho đến tận bây giờ, khi mẹ đang nói với các con về họ…

Cuối cùng, cảm ơn bác Choi Minsoo vì đã nói “không phải vô cớ mà họ là Super Junior… tôi mới là người học hỏi được nhiều điều”!

Em rất tự hào về Super Junior! Rất rất tự hào về Super Junior! Và tất cả chúng ta, Everlasting Friends!


Super Junior

Nhấc điện thoại gọi cho người bạn thân - người đã đi cùng tôi suốt chặng đường, cùng tôi xem video đầu tiên, cùng tôi mua album đầu tiên, cùng tôi chửi antifan chết tiệt, cùng tôi cười khi nói về các anh, cùng tôi khóc mỗi lúc khó khăn… Tôi muốn một người nghe tôi khóc nấc lên trong điện thoại. Tôi muốn thốt ra câu nói đau lòng mà chính mình không dám nghe, không muốn tin. Nhưng người bạn ấy không nghe máy. Có lẽ bạn đang ngủ say sau một ngày dài làm việc vất vả.
Cuộc sống của chúng ta đều thay đổi rồi. Chúng ta không còn dành nhiều thời gian ở cạnh nhau như xưa, không thể suốt ngày bàn về SuJu, không còn tâm trí để lo lắng cho các anh như trước… Chúng ta có cuộc sống trước mắt cần lo. Chúng ta ý thức được vị trí của gia đình, bạn bè bên cạnh. Tuy chúng ta vẫn yêu SuJu, nhưng không thể phủ nhận chúng ta thay đổi rồi, dù cho tình cảm có đậm sâu…
Tôi không nói chúng ta sai. Tôi tin chúng ta đúng. Cuộc sống của chúng ta còn rất nhiều người ngoài 13 người các anh. Nhưng tôi nghĩ chúng ta nợ SuJu một câu “Xin lỗi!”…

Tôi có thể lớn lên tốt đẹp. Tôi có ý chí nỗ lực vươn lên. Tôi sống ngay thẳng, trung thực. Tôi suy nghĩ tích cực trong mọi việc. Tôi tin tưởng cuộc đời. Tôi có thể thứ tha. Tôi không ngại chia sẻ… Tất cả những điều tốt đẹp mà tôi có, tôi học được một phần từ Super Junior.

Tôi không biết một năm sau sẽ thế nào. Ngày này năm sau tôi không còn một SuJu để chờ đợi. Nếu ai đó hỏi tôi yêu thích nhóm nhạc nào, tôi còn có thể tươi cười kể với họ về một Super Junior “rẻ tiền” hay không? Tôi biết họ sẽ cười khi tôi nói mình chẳng phải fan hâm mộ, mà chỉ là một người bạn, một người thân trong gia đình mà thôi. Nhưng từ lúc bắt đầu cho đến hôm nay, chưa một phút giây tôi đóng vai fan hâm mộ. Tôi chân thành sống cùng các anh như những người thân. Chúng tôi có với nhau những điều thân thuộc nhất.

Tôi không biết mình sẽ ra sao. Nhưng tôi tin mình sẽ sống tốt.
Chỉ là trong lòng mãi mãi khuyết mất cảm giác chờ trông những album mới, những hoạt động mới, những concert… Ai đến ai đi, trong thế giới giải trí này, trong Kpop này, với tôi chẳng còn ý nghĩa. Không bận lòng, không trông đợi. Không vì ai mà buồn, chẳng vì họ mà vui.
Chỉ là, không biết nếu mai này tôi yếu mềm gục ngã hay mỏi mệt vì cuộc sống bon chen, ai sẽ khiến tôi chỉ cần im lặng xem họ cười lại thấy lòng thanh thản, khóe môi lại khẽ nhếch thành nụ cười… ai sẽ khiến tôi chỉ cần im lặng xem họ khóc lại thấy chính mình thêm động lực, mạnh mẽ đứng lên giống như họ đã gạt nước mắt mà bước tới?

Gặp gỡ. Chia ly. Nếu trái đất hình tròn và cuộc đời là vòng tuần hoàn chia ly - gặp gỡ. Tôi tin rằng chúng ta sẽ lại mỉm cười gặp nhau. Lúc ấy hãy nhớ trân trọng hơn những điều mình cùng có… cho đến lúc lại ly biệt và chờ đợi…

Nước mắt lại đang nặng nề rơi xuống…
Đêm nay và những đêm sau nữa, liệu tôi phải làm gì để ngăn nước mắt rơi khi nghĩ về các anh?

5 năm trước tôi không thấy gì đặc biệt ở con số 13, màu xanh ngọc bích, S và J khi đứng cùng…
5 năm qua tôi luôn mỉm cười khi vô tình trông thấy con số 13, màu xanh ngọc bích, SJ…
Sau này có lẽ tôi sẽ khóc khi nghĩ về chúng… về chúng ta…

Cảm ơn tất cả vì tất cả!


Báo mộng

Sinh nhật cậu, anh ở trước ngàn người khẳng định: “Xa xôi như đại dương và bầu trời còn có thể hòa vào nhau nơi chân trời… Người thân thuộc nhất sẽ gặp được nhau… Ngày đó, những hẹn thề sẽ được thực hiện… Ngày đó, định mệnh sẽ lại tìm thấy nhau…”

Heechul à, anh chắc chắn sẽ trở về bên cậu. Hãy cứ tin đi! Và tôi cũng sẽ tin như vậy. :)



English translation by Windchime
Vietnamese translation by PainfulEyes
TAKE OUT WITH FULL CREDITS

Mơ thấy em trong căn phòng tối..
Mơ thấy em ảm đạm quay bước xa dần…
Xa xôi như đại dương và bầu trời còn có thể hòa vào nhau nơi chân trời…
Người thân thuộc nhất sẽ gặp được nhau…

Mãi đến khi em quay bước về với cánh đồng…
Mãi đến khi em thức giấc và không gì thay đổi…
Ngày đó, những hẹn thề sẽ được thực hiện…
Ngày đó, định mệnh sẽ lại tìm thấy nhau…

Thanh gươm của ngọn gió tươi mới vẫn đung đưa trong giông tố…
Thiếu niên nhiệt huyết vẫn chạy mãi với tuổi trẻ lướt qua…
Chiến trường đẫm máu…
Nếu không người ra đi, sẽ không ai trở về…

Phía cuối con đường, xóm làng vẫn chìm trong biển lửa…
Dây đàn vẫn ngân vang trong đêm đen vô tận…
Chiến trường như dòng nước trôi ngang…
Nếu không người ra đi, sẽ không ai trở về…


Lời chân thật khi say



Heechul: “Hôm qua, tôi hát đi hát lại ca khúc này và khóc.”



Lời chân thật khi say


Cậu nói đúng, có lẽ tôi đang say
Có lẽ đây là một sai lầm.
Khi bình minh đến, có lẽ tôi sẽ giả vờ như mình chẳng nhớ gì
Và hành động gượng gạo bên cạnh cậu.
Nhưng đêm nay, có một điều
Tôi nhất định phải nói với cậu
Xin lỗi vì tình trạng hiện giờ của tôi
Nhưng xin đừng nghĩ rằng tôi chỉ nói điều này trong cơn say.

Bất cứ khi nào đứng trước cậu
Chuẩn bị để nói điều này
Nhưng tôi luôn nói điều ngược lại
Quay đi và hối tiếc.
Nhưng giờ đây tôi sẽ thú nhận với cậu
Rằng tôi đã yêu cậu ngay khi bắt đầu.

Tôi yêu cậu rất nhiều!
Ngay cả khi lời thú nhận vụng về của tôi có ủy mị hay khó tin,
Nó không đơn giản chỉ là lời nói suông.

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ hành động như vậy lần nữa.
Nhưng khi bóng đêm hóa thành ánh sáng,
Tôi sẽ ôm cậu trong vòng tay một lần nữa,
Và nói với cậu rằng tôi yêu cậu.

Tại sao cậu chỉ cười?
Có phải cậu nghĩ tôi đang đùa?
Sao cậu không nói gì đi mà cứ nhìn tôi như một đứa bé?

Tôi yêu cậu rất nhiều!
Ngay cả khi lời thú nhận vụng về của tôi có ủy mị hay khó tin,
Đây không phải là điều tôi sẽ nói với bất kỳ ai.
Tôi không phải loại đàn ông đó.

Tôi cũng khó xử như cậu
Thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Nhưng xin lỗi, tôi vẫn phải tiếp tục nói
Những điều tương tự
Đêm nay, tôi sẽ nói với cậu tất cả.

Tôi yêu cậu rất nhiều!
Ngay cả khi lời thú nhận vụng về của tôi có ủy mị hay khó tin,
Nó không đơn giản chỉ là lời nói suông.

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ hành động như vậy lần nữa.
Nhưng khi bóng đêm hóa thành ánh sáng,
Tôi sẽ ôm cậu trong vòng tay một lần nữa,
Và nói với cậu rằng tôi yêu cậu.
Tôi yêu cậu!

Vietnamese translation by @painfuleyes
TAKE OUT WITH FULL CREDITS


1000 ngày qua…





1000 ngày qua, tôi dại khờ tin, tình yêu của chúng ta là vĩnh cửu…
Dù rằng tôi vẫn đứng vững sau lời chia tay cậu nói,
Nhưng tôi không biết tôi có thể hay không…
Nghĩ đến một ngày kia, cậu xem tôi như người xa lạ, 
Liệu tôi còn có thể cầu chúc cho cậu được hạnh phúc hay không?

Trong 1000 ngày qua, cậu có biết…
Tôi đã cười thật nhiều, và khóc cũng thật nhiều?
Tôi luôn hướng về cậu, biết ơn cậu, và yêu cậu?
Cậu sẽ nhớ tôi chứ?
Thậm chí 1000 ngày nữa có trôi qua, cậu sẽ vẫn nhớ đến tôi, phải không?

Tôi sẽ ổn thôi…
Vì cậu đã từng ở cạnh tôi.

Trong 1000 ngày qua, cậu có biết…
Tôi đã cười thật nhiều, và khóc cũng thật nhiều?
Tôi luôn hướng về cậu, biết ơn cậu, và yêu cậu?
Cậu sẽ nhớ tôi chứ?
Thậm chí 1000 ngày nữa có trôi qua, cậu sẽ vẫn nhớ đến tôi, phải không?

Xin cậu đừng quên gọi tên tình yêu tươi đẹp của chúng ta!

1000 ngày qua có khó khăn gì cho cậu?
Tôi có bao giờ vô tình tổn thương cậu hay không?
Tha thứ cho tôi nhé!
Vì nếu tôi từng làm như thế, thì cũng là lần cuối cùng của tôi…

Giờ tôi tự do rồi…
Sau ngày hôm ấy, mọi thứ đều đã vượt quá giới hạn của tương tư…

Thậm chí nếu có kiếp sau, chúng ta… hãy đừng gặp lại nhau nữa!

Vietnamese translation by @painfuleyes
TAKE OUT WITH FULL CREDITS


Hồi ức chỉ là hồi ức

Tôi nhớ 5 năm trước, lần đầu tiên trông thấy bọn họ… Ấn tượng thật ra vốn không nhiều, cảm tình lại càng ít. Chỉ là xem cho vui. Khởi đầu vốn giản đơn có vậy, tháng tháng ngày ngày yêu họ từ lúc nào không hay.

Năm ấy tôi 16 tuổi, giờ đã 20. Năm ấy họ còn rất trẻ, giờ trưởng thành, 2-3 lớp đàn em.



Người khác hỏi tôi sao có thể phân biệt bọn họ rồi thuộc lòng tên-tuổi từng thành viên. Khởi đầu tôi cũng hỏi bản thân mình tương tự. Đến bây giờ nhận ra quy trình không phải vậy. Tôi trước hết thuộc lòng tên-tuổi bọn họ rồi mới nhận biết từng người từ hình dáng-thanh âm đến thói quen-tính cách. Còn phân biệt… tôi nghĩ không cần thiết. Ở trong lòng vốn nên có duy nhất một Super Junior. Bắt đầu sao, kết thúc vậy. Bắt đầu biết Super Junior, kết thúc cũng chỉ cần biết Super Junior. Bắt đầu không biết Leeteuk, Heechul, Hankyung, Yesung, Kangin, Shindong, Sungmin, Eunhyuk, Donghae, Siwon, Ryeowook, Kibum, Kyuhyun, kết thúc biết có ích gì. Bởi vì Leeteuk, Heechul, Hankyung, Yesung, Kangin, Shindong, Sungmin, Eunhyuk, Donghae, Siwon, Ryeowook, Kibum, Kyuhyun chính là Super Junior. Cũng như Super Junior chính là Leeteuk, Heechul, Hankyung, Yesung, Kangin, Shindong, Sungmin, Eunhyuk, Donghae, Siwon, Ryeowook, Kibum, Kyuhyun.

16, 17, 18, 19, 20. Trung học, đại học. Vấp ngã, tiến lên. Thất bại, thành công. Nông nổi, trưởng thành. Đến giờ tôi thấy thời gian sống cùng họ còn quá ngắn! Không bao giờ đủ dài để kết thúc, cho nên đừng kết thúc! Nhưng, sau ngần ấy năm quay đầu nhìn lại, ngày đầu tiên đã ở quá xa… không thể với tới, không sao quay về. Những thứ thay đổi đã thay đổi, thứ tưởng chừng không thay đổi hóa ra cũng đã thay đổi từ rất lâu rồi.



Anh thay đổi. Trên sân khấu sao không cười sáng lạng, sao không nói liến thoắng, sao không chạy nhảy nghịch phá,… như trước? Giống tôi đây cũng đã thay đổi. Ngày trước luôn cười anh hát, còn giờ… tôi khóc suốt đêm.



Đến tận cùng, chẳng phải tất cả đều chỉ là hồi ức thôi sao?


Eunhyuk photos from Super Show 3 in Vietnam (@painfuleyes)










I was person standing closest to Eunhyuk when he did this fxxking sexy dance step. My face was collateral/opposite his waist.>_< So can you understand my feeling that time? Juz wanna die!!!T_T



Stylist!!! ^o^)b




TAKE OUT WITH CREDITS!